Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

Điện thoại Skype mới: Gọi điện thoại Internet không cần máy tính



Điện thoại Skype mới: Gọi điện thoại Internet không cần máy tính
 
Ngày 31/8, Skype đã cho công bố hai mẫu điện thoại không dây mới, có thể cho phép người dùng dịch vụ Internet phone của hãng này thực hiện các cuộc gọi mà không cần tới kết nối máy tính hoặc Wi-Fi.
Hai mẫu điện thoại không dây mới: Phillips VoIP841 và Netgear được cắm trực tiếp vào kết nối băng rộng và được cài đặt sẵn phần mềm Skype, cho phép người dùng thực hiện và nhận các cuộc gọi điện thoại mà không cần bật máy tính lên.
Và như vậy, ứng dụng phần mềm Skype sẽ giúp biến kết nối băng rộng thành đường điện thoại. Trước đây, muốn thực hiện cuộc gọi, người dùng phải download phần mềm Skype về máy tính, rồi sử dụng tai nghe hoặc microphone để thực hiện cuộc gọi từ máy tính qua mạng Internet.

Trong vòng 18 tháng qua, Skype đã mở rộng một số dịch vụ của hãng này để hướng tới nhiều đối tượng người dùng hơn. Skype đã giới thiệu SkypeIn và SkypeOut, hai dịch vụ cho phép thực hiện và nhận cuộc gọi miễn phí từ điện thoại di động và điện thoại cố định.
Và cùng với các đối tác của hãng, Skype đã cho giới thiệu những thiết bị Skype đặc biệt gắn vào PC và điện thoại Wi-Fi, giúp kết nối người dùng với dịch vụ Skype thông qua kết nối băng rộng không dây.
Cả Philips và Netgear đều có màn hình sắc nét, được tích hợp sẵn danh sách liên lạc và loa ngoài. Giá của thiết bị vào khoảng 150USD.

VH - (C.Net)

"Bi kịch" của nội tướng

Dù học cao nhưng nhiều phụ nữ vẫn lui về nội trợ, toàn tâm, toàn ý chăm lo gia đình song có những chị em đã phải gánh chịu nhiều thiệt thòi.


Trong lễ tốt nghiệp đại học, bạn bè không khỏi ngưỡng mộ Ngọc Hạnh (Biên Hòa-Đồng Nai) được đứng trên bục cao nhận bằng tốt nghiệp loại giỏi.

Nhờ giỏi tiếng Nhật lại sử dụng tiếng Anh lưu loát nên Hạnh nhanh chóng vào làm việc cho một công ty nước ngoài. Chỉ sau một năm, gặp anh doanh nhân hào hoa, giàu có, Hạnh đã lên xe hoa về nhà chồng.

Gia đình chồng khá nổi tiếng với những ngôi biệt thự và những căn hộ chung cư sang trọng nên không mấy quan tâm đến khoản tiền lương “còm cõi” của con dâu. Sau một thời gian sinh con trai đầu lòng, Hạnh tiếp tục đi làm. Những khi đi sớm về trễ thấy con nhỏ khóc ngằn ngặt, Hạnh không khỏi xót xa.

Thấy vậy, mẹ chồng bảo: “Con không cần phải ra ngoài bôn ba vất vả. Ở nhà, con không phải lo chuyện nội trợ, chỉ cần chăm con thôi. Để cháu cho người giúp việc trông coi, mẹ không yên tâm”. Cuối cùng, cô quyết định nghỉ việc, ở nhà chăm sóc con trai kiêm luôn… làm quản gia cho nhà chồng.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ quen việc đèn sách nên khi làm “nội tướng” thay mẹ chồng, Hạnh thường khiến bà nổi giận. Lên thực đơn ngày ba bữa cho cả nhà, cô cũng làm không xong. Khi ra chợ chọn mua hoa về cúng bàn thờ gia tiên, Hạnh cũng phải hỏi mua hoa gì… Tính Hạnh lại hay tự ái nên mỗi khi mẹ chồng nhắc nhở, góp ý là cô lại mặt sưng mày sỉa khiến quan hệ mẹ chồng-nàng dâu ngày càng căng thẳng. Đã vậy, chồng Hạnh còn không biết quan tâm, chia sẻ lại luôn bận việc công ty, thường vắng nhà. Không có người để tâm sự, lâu dần, Hạnh như một chiếc bóng.

Từ một phụ nữ năng động, lanh lợi, duyên dáng, sau một thời gian ở nhà nội trợ, Hạnh trở nên ít nói, luôn cảm thấy buồn rầu, chán nản. Thấy con dâu sút cân, thỉnh thoảng có biểu hiện bất thường, mẹ chồng đưa Hạnh đi khám bệnh và vô cùng lo sợ khi nghe bác sĩ kết luận Hạnh bị trầm cảm đã khá lâu, nếu không điều trị kịp thời có thể sẽ tự tử. Sau một thời gian điều trị nghiêm túc, Hạnh được đi làm lại và dần tìm được niềm vui trong cuộc sống.

Mang tiếng ăn bám

Trường hợp của Thu (huyện Bình Chánh - TPHCM) còn đáng thương hơn. Gặp lại Thu trong ngày họp lớp, không ít bạn học ngỡ ngàng. Cô hoa khôi xinh đẹp ngày nào, giờ sau hơn 10 năm đã xuống sắc thảm hại. Hỏi ra mới biết, Thu mới ly dị chồng. Ngày trước, Thu làm kế toán cho một công ty lớn, thu nhập rất khá, cuộc sống cũng ổn định. Sau khi kết hôn, nhất là khi chồng thăng quan vù vù, chuyện nhà bề bộn lại thêm con mọn, Thu quyết định lui về chăm sóc việc nhà để chồng yên tâm lo công danh sự nghiệp.

Suốt ngày, Thu đánh vật với chuyện bếp núc, học hành của con cái. Theo thời gian, nhan sắc của Thu xuống cấp nhanh chóng. Thế mà chồng cô lại không nhận ra sự cần mẫn và hy sinh của vợ, còn có bồ nhí. Hơn 10 năm nay, mỗi tháng, Thu quen với việc “nhận lương” từ chồng; mỗi khi làm chồng phật ý là khoản tiền chi tiêu sinh hoạt lại bị cắt giảm...

Lo cho hai con sống thiếu thốn nên Thu đành ngậm bồ hòn làm ngọt và không dám hé răng cật vấn nửa lời. Được thể, chồng Thu càng sỉ vả nặng lời: “Mười mấy năm nay, cô như cái tàu há mồm, chỉ biết ăn bám”. Dù cho vợ cố nhẫn nhịn chịu đựng, chồng Thu vẫn quyết ly hôn để theo tình nhân trẻ đẹp.

Ở tuổi 40, Thu cầm hồ sơ xin việc đi khắp nơi nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Thu thở dài tâm sự: “Nếu ngày ấy, mình đừng nghỉ việc ở nhà nội trợ thì giờ đây, mình đâu đến nỗi lận đận như vầy”.

Theo Nga Nguyễn (NLĐ)

Phở khổng lồ ở Mỹ

Một nhà hàng phở ở thành phố San Francisco, Mỹ, thách thực khách trong vòng một tiếng có thể ăn hết một cân bánh phở với thịt và nước dùng.



Phở
Một cô gái tham gia thi ăn phở. Ảnh: Phở Garden.

Bát phở "khủng" của nhà hàng Phở Garden có gần 1 kg phở và gần 1 kg thịt, chưa kể rau và nước. Khách sẽ không phải trả tiền nếu ăn xong tô phở trong vòng 60 phút. Tuy nhiên, họ sẽ phải rút hầu bao 22 USD nếu thua cuộc.
Chủ nhà hàng Brenden Lam, ngoài 30 tuổi, cho biết anh bắt đầu mở cuộc thi Phở Challenge từ tháng 6/2009. Phần lớn những người muốn thử sức với tô phở "vĩ đại" này là thanh niên trong độ tuổi từ 18-25 tuổi. "Tuy nhiên, cũng có phụ nữ và các quý ông lớn tuổi tới đây", anh cho biết.
Mỗi ngày, có trung bình hai người tới thử sức với Phở Challenge, cuối tuần thì thường nhiều hơn thế. Tỷ lệ những thực khách thành công là 7%. Người lập kỷ lục ăn nhanh nhất bát phở là trong 13 phút. Anh chàng Joey Chestnut, tay chuyên ăn thi ở Mỹ, cũng từng tới thử sức ở đây, tuy nhiên, không phá được kỷ lục 13 phút trên.
"Hôm đó dù ăn trưa rồi nhưng vì thách đố với bạn nên tôi đã qua đó ăn thử", Phong Lưu, một kỹ sư người Mỹ gốc Việt, từng ăn phở tại đây 6 tháng trước cho biết. "Thế nhưng, tôi không thể ăn hết được tô đó. Hy vọng rằng mai mốt bụng thật đói, tôi sẽ quay lại và ăn hết tô đặc biệt đó. Chắc tôi phải nhịn hơn một ngày quá".
Dưới đáy chiếc bát phở khổng lồ là dòng chữ: You did it (bạn thành công rồi). Ảnh: Phở Garden.
Dưới đáy chiếc bát phở khổng lồ là dòng chữ: You did it (bạn thành công rồi). Ảnh: Phở Garden.
Brenden cho biết anh cùng vợ quản lý ba nhà hàng phở ở Mỹ. Anh rời Việt Nam vào năm 1978 và bắt đầu sinh sống tại San Francisco từ năm 1979. Chính mẹ vợ là người khơi dậy cảm hứng cho anh mở nhà hàng phở tại đây. "Cuộc thi này chỉ mang mục đích vui là chính. Ai cũng có thể cùng bạn bè tới đây, cùng ăn và cùng cười", Brenden nói.
Phở Garden không phải là nhà hàng đầu tiên ở Mỹ tổ chức ăn thi thế này. Tommy Lưu, người Việt đang sống ở Washington D.C., nhớ lại quán Phở Chiến ở Las Vegas cách đây cùng chừng 20 năm.
"Quán Phở Chiến cũng nổi tiếng với những tô phở Xe Lửa cũng kinh hoàng như vậy", Tommy nói. "Tôi nhớ cũng từng là người thắng cuộc. Tức là, ăn xong chỉ việc đứng lên mà hoàn toàn không phải trả tiền. Tôi còn nhớ lúc đó còn gọi thêm một ly cafe đen đá và ly chè ba màu. Ăn xong cũng không phải trả tiền nữa"

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Cú vấp đầu đời của một trí thức trẻ

“Tôi đã từng có một gia đình hạnh phúc; có một thành tích học tập mà nhiều người phải khâm phục; có một vị trí công tác mà nhiều người phải tôn trọng; có một người yêu xinh đẹp và tài năng; có nhà mặt phố, có ôtô riêng… Ở ngưỡng tuổi 30, tôi đã có được quá nhiều thứ mà nhiều người phải phấn đấu cả cuộc đời mới có được. Thế nhưng, tôi đã mất tất cả chỉ vì những lỗi lầm mà tôi gây ra. Một bản án 20 năm tù có lẽ là quá nghiệt ngã nhưng đó là cái giá phải trả cho những sai lầm của mình…”.
Những lời sám hối đầy tiếc nuối ấy được phạm nhân Lê Quang Hưng thốt ra sau hơn 1 năm trả án tại Trại giam Thanh Xuân, Bộ Công an.

Cú vấp đầu đời
Khi gặp tôi, Hưng tỏ ra khá ngạc nhiên vì tôi là khách không hẹn trước, cũng không phải là người thân của anh ta. Nhưng rồi Hưng vui vẻ ngay, nói chuyện cởi mở. Bất giác tôi nhớ lại vẻ bồn chồn, lo lắng, gương mặt căng thẳng của Lê Quang Hưng khi đến trụ sở Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội (40B Hàng Bài) để làm việc khi người bị hại lần lượt làm đơn tố cáo hành vi lừa đảo của anh ta. 

Trong khoảng thời gian từ tháng 4 và 5/2008, Lê Quang Hưng (SN 1977, trú tại đường Trường Chinh, phường Ngã Tư Sở, quận Đống Đa, TP Hà Nội) đã có hành vi gian dối, lợi dụng việc thành lập Ngân hàng TMCP Dầu khí (NHTMCPDK) và các chứng từ "giấy báo nợ", "ủy nhiệm chi", "phiếu nộp tiền" và "giấy nộp tiền" rồi nộp 6 tỉ đồng vào tài khoản của Ban trù bị thành lập NHTMCPDK tại Ngân hàng TMCP Quốc tế để đảm bảo vay tiền của nhiều người.

Qua việc tung tin được mua 600.000 cổ phần tương ứng với số tiền 6 tỉ đồng của NHTMCPDK, Hưng đã lừa đảo chiếm đoạt gần chục tỉ đồng. Tuy nhiên, NHTMCPDK đã không được thành lập. Mọi người đòi tiền nhưng Hưng không trả được và tìm cách lẩn tránh.

Ngày 23/11/2009, TAND TP Hà Nội đã đưa bị cáo Lê Quang Hưng ra xét xử về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Sau khi xem xét các tình tiết của vụ án, HĐXX tuyên phạt Hưng 20 năm tù, buộc bị cáo phải hoàn trả toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt của các bị hại.
Trong số tội phạm trí thức mà tôi có dịp được tiếp xúc, Lê Quang Hưng khiến tôi ấn tượng với vẻ ngoài đẹp trai, thông minh, hoạt bát và rất tự tin ở vốn kiến thức của bản thân.

Năm 2008, tại thời điểm bị Cơ quan Công an bắt giữ, Hưng sở hữu 2 bằng đại học và bằng thạc sĩ về tài chính, đang theo học nghiên cứu sinh tại Trường đại học Tài chính để làm luận án tiến sĩ. Trước khi chuyển công tác tới Ban trù bị thành lập NHTMCPDK (sau đổi tên là Ngân hàng TMCP Hồng Việt), Hưng từng là cán bộ công tác tại một ủy ban của Quốc hội.
 

Lê Quang Hưng.

Sinh ra đứa con trai hiếu học và sớm thành đạt, chắc hẳn bố mẹ Hưng đã rất tự hào và kỳ vọng. Chính vì vậy, từ khi tiếp cận vụ án tại Cơ quan điều tra năm 2008 đến nay, tôi luôn nghĩ nếu có ngày gặp lại Lê Quang Hưng, tôi muốn biết sự thật về con người này, phía sau bản án.

Không chút đắn đo, Hưng đã kể cho tôi nghe chuyện về mình, chuyện về gia đình, người thân và sự trả giá quá đắt cho cú vấp ngã đầu đời.

"Bố mẹ tôi đều là cán bộ làm việc trong ngành y và được đào tạo bài bản tại Tiệp Khắc và Đông Đức từ những năm 70 của thế kỷ trước. Chính điều đó mà bố mẹ tôi đã luôn định hướng cho chị em tôi ngay từ nhỏ phải nỗ lực học tập để sau này có một tương lai tốt đẹp.

Còn nhớ năm tôi học lớp 11, khi nghe bố mẹ tôi kể chuyện về con của một người bạn trúng tuyển vào Đại học Bách khoa với một sự ngưỡng mộ, tôi đã tự hứa với bản thân mình cần phải làm một cái gì đó để báo đáp lại những gì mà bố mẹ tôi đã hy sinh cho tôi bao năm qua. Tôi đã trúng tuyển vào 5 trường đại học với điểm số rất cao. Tôi nhớ mãi kỷ niệm  lúc được tin tôi đỗ đại học, bố tôi đã lái xe đi suốt cả buổi chiều mà tôi không hiểu ông đi đâu nhưng đến tối ông trở về với một chiếc bàn học mới. Đó chính là món quà mà bố mẹ tặng tôi nhân dịp tôi đỗ đại học”.

Sau đó tôi quyết định chọn 2 trong số 5 trường đại học tôi đã trúng tuyển để theo học là Đại học Tài chính - Kế toán Hà Nội (nay là Học viện Tài chính) và Đại học Ngoại ngữ Hà Nội (nay là Đại học Hà Nội).

Những ngày cố gắng của tôi đã bắt đầu được ghi nhận và có kết quả. Bạn bè tín nhiệm bầu tôi làm cán bộ lớp và kết quả học tập của tôi đều rất cao trong đó có 2 kỳ cuối cùng tôi đều đạt 10 phẩy. Đặc biệt, trong hai năm 1999 và 2000, tôi nhận được hai giải thưởng cấp quốc gia về nghiên cứu khoa học và được Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo tặng bằng khen.

Tôi vinh dự là một trong số rất ít sinh viên được ghi danh trong kỷ yếu của Đại học Tài chính - Kế toán Hà Nội vì những thành tích xuất sắc trong học tập và nghiên cứu khoa học. Sau khi tốt nghiệp đại học, con đường công danh của tôi cũng rất rộng mở. Tôi được nhận ngay vào làm việc tại một ngân hàng lớn. Sáu tháng sau, tôi chuyển về làm việc tại một đơn vị lớn của ngành dầu khí sau khi đứng đầu trong cuộc thi tuyển nhân viên mới.

Một bước tiến quan trọng trong cuộc đời tôi là sau 3 năm kể từ ngày ra trường, tôi được nhận về công tác tại một ủy ban của Quốc hội và cũng một năm sau đó tôi được đặc cách nghiên cứu sinh chuyển thẳng từ hệ cử nhân lên tiến sĩ tại Học viện Tài chính… Nhiều lúc tôi cảm giác số phận đã quá ưu đãi đối với tôi. Trong khi nhiều bạn bè cùng trang lứa phải chật vật trong học tập và công việc thì tôi lại đạt được điều đó một cách nhẹ nhàng. Nhưng cuộc đời rất công bằng, không cho ai tất cả mà cũng không lấy đi của ai tất cả. Năm tôi tròn 30 tuổi thì những biến cố và sóng gió bắt đầu ập đến với tôi”.

Sai lầm vì đã quá tự tin vào bản thân


“Nhớ lại khi tôi huy động vốn để mua một biệt thự tại phố cổ Hà Nội vào cuối năm 2007, mọi việc đang rất thuận lợi và nếu đúng như những tính toán của tôi thì đầu năm 2008 tôi sẽ thu được một khoản lãi hàng chục tỉ đồng. Khi việc đàm phán với các chủ  hộ trong căn biệt thự đó đi đến giai đoạn cuối, tôi đã quyết định huy động một khoản tiền lớn để phục vụ việc mua căn biệt thự này. Tuy nhiên, chuẩn bị đến lúc giao tiền và nhận nhà, hai trong số bốn chủ hộ của căn biệt thự mới thông báo cho tôi biết họ vẫn chưa được Nhà nước cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ) cho diện tích đất họ đang được quản lý và sử dụng.

Đây là điều mà ban đầu tôi đã sơ ý không kiểm tra kỹ mà chỉ tin họ nói là căn biệt thự đã có đầy đủ giấy tờ hợp lệ và có thể chuyển nhượng. Chính vì vậy, tôi chưa thể mua dứt điểm ngay căn biệt thự đó, trong khi tôi đã trót huy động một số tiền lớn. Khi đó, nếu tôi quyết định trả lại toàn bộ số tiền đã vay thì có lẽ tôi đã không phải chịu cảnh tù đày, mất mát như bây giờ.

Song sự việc đã không như tính toán và mong đợi của tôi. Đầu năm 2008, nền kinh tế Việt Nam suy thoái nên việc huy động vốn của cả nền kinh tế nói chung và việc vay mượn giữa các cá nhân nói riêng rất khó khăn, lãi suất cao. Chính vì vậy, một số người cho tôi vay tiền có ý đòi lại để cho nơi khác vay với lãi suất cao hơn. Khi đó thủ tục mua căn biệt thự sắp hoàn tất nên tôi sợ nếu trả lại tiền gốc cho họ thì khi cần khó vay lại được vì có thể họ đã cho nơi khác vay.

Để giữ lại được khoản vốn đã huy động, tôi đã phải chấp nhận trả lãi suất cao hơn. Khi đó, do quản lý các khoản nợ công không khoa học nên tôi đã bị sa lầy vào đó và chẳng làm gì được. Thời gian thì trôi quá nhanh trong khi thủ tục mua căn biệt thự của tôi vẫn chưa thể hoàn tất, tiền lãi hàng tháng phải trả thì tăng lên chóng mặt. Để bù đắp vào đó, tôi đã phải bán ôtô, xe máy cùng nhiều tài sản khác mà tôi đã tích góp được trong nhiều năm trước nhưng vẫn không đủ bù đắp tiền lãi phải trả hàng tháng.

Nửa năm trôi qua, tôi chẳng thể làm được gì ngoài việc nghe điện thoại, gặp gỡ các chủ nợ, vay chỗ nọ trả chỗ kia để cầm cự một cách vô vọng... Tôi đã quá tự tin vào bản thân khi tự mình giải quyết mà không nhờ đến sự giúp đỡ của người thân. Và chính sự tự tin thái quá này đã khiến tôi gây ra những phiền toái sau này cho cả gia đình.

Khi các chủ nợ dẫn người kéo đến, tôi cùng bố mẹ phải tạm đến tá túc tại nhà anh rể và chị gái nhưng không lâu sau đó họ cũng lại kéo đến không để chúng tôi yên. Lúc đó một người quen đã giới thiệu giúp tôi thuê tạm một căn nhà mà chủ nhà dự định cho sinh viên thuê. Lần đầu tiên trong đời tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.

Nhìn căn nhà chật chội khoảng 20m2 bằng tôn lợp mái prô ximăng giữa khu đất trống xung quanh cỏ mọc um tùm trong những ngày hè tháng 7, tôi thấy có lỗi với bố mẹ vô cùng. Có lẽ đó là những ký ức mà mỗi người trong gia đình tôi sẽ không quên.

Những ngày sau đó cuộc sống của cả gia đình tôi bị đảo lộn vì thiếu thốn mọi bề. Với mẹ tôi - một phụ nữ lành hiền, ít va chạm thì những việc xảy ra là quá sức chịu đựng. Mẹ tôi đã không dám bước chân ra khỏi nhà dù là đi chợ mua rau. Có lẽ bà đã quá xấu hổ trước việc làm của con trai mình và sợ những ánh mắt dè bỉu, soi mói của những người xung quanh.

Còn bố tôi thì vẫn cứng rắn cùng tôi đương đầu với mọi chuyện mặc dù tôi biết chắc ông đã phải gồng mình lên vì lúc đó ông là trụ cột, là chỗ dựa tinh thần của cả gia đình.

Lê Quang Hưng tại Trại giam Thanh Xuân.

Chị gái tôi hễ gặp tôi là khóc. Tôi biết chị rất thương tôi và khổ tâm rất nhiều vì đã không giúp gì được cho tôi. Anh rể tôi vốn là một người sôi nổi, vui tính thì bỗng trầm ngâm ít nói. Thuốc lá đã bỏ được mấy năm nhưng từ ngày xảy ra việc của tôi, anh lại hút thuốc trở lại. Chỉ có 2 đứa cháu trai của tôi là vẫn hồn nhiên. Có lẽ do quá ít tuổi nên chúng chưa cảm nhận được những sóng gió đang ập xuống gia đình mà lỗi là do cậu của chúng gây ra.

Một bên là những người thân trong gia đình hoang mang, tuyệt vọng, một bên là các chủ nợ đang ráo riết truy tìm. Tôi hiểu rằng không chỉ mình tôi chịu đau đớn mà cả gia đình tôi cũng phải chịu nghịch cảnh này. Khi đó ý nghĩ tự sát cũng thoáng qua nhưng nhờ có sự động viên, chia sẻ của những người thân trong gia đình đã giúp tôi hiểu ra rằng nếu tôi làm như vậy thì thật hèn nhát, ích kỷ vì tôi chỉ nghĩ đến việc giải thoát cho mỗi bản thân mình. Tôi hiểu rằng mình phải chịu trách nhiệm và tự giải quyết những gì mà mình gây ra và đó cũng chính là lý do tôi đến trình diện Cơ quan Công an.

Khi vị chủ tọa tuyên án 20 năm tù, tôi biết rằng sẽ rất lâu nữa tôi mới có thể trở về với những người thân yêu của mình. Lúc đó tôi cảm nhận được tiếng khóc, những giọt nước mắt tuôn rơi của những người thân yêu đang đứng phía sau tôi. Tôi đã không đủ can đảm hay đúng hơn cảm thấy quá hổ thẹn nên đã không thể quay lại ngắm nhìn những người thân yêu của mình.

Tôi nhận thấy đó là những giọt nước mắt của sự tủi hổ, đau đớn, cay đắng, xót thương và hối tiếc. Những giọt nước mắt tuôn rơi có thể làm những người thân của tôi vơi đi những nỗi niềm đang chất chứa nhưng mỗi giọt nước mắt họ tuôn rơi là mỗi mạch máu trong trái tim tôi như đang vỡ bởi chính tôi đã làm cho họ phải khóc. Họ không đáng phải nhận một kết cục như vậy.

Tôi cảm thấy đau đớn vô cùng. Tôi thầm ước những điều đó chỉ là một cơn ác mộng và không có thật ở đời sống thực tại và nó thuộc về ai đó chứ không phải là của tôi… nhưng đó là sự thật - một sự thật quá phũ phàng và là cái giá tôi phải trả cho những lỗi lầm tôi đã gây ra".

Cải tạo tốt để rút ngắn ngày về

Hưng kể ấn tượng đầu tiên khi đến Trại giam Thanh Xuân, Hưng thấy lòng mình dịu lại trước khuôn viên của trại tuy không lớn nhưng khang trang, sạch đẹp được bài trí bồn hoa, cây cảnh. Cách cư xử  lịch thiệp, không kỳ thị của cán bộ quản giáo khiến Hưng cảm thấy vững tâm hơn vì trước đó Hưng luôn mặc cảm vì mình là phạm nhân nên sẽ bị coi thường.

Khi được cán bộ phân vào buồng giam, các anh em phạm nhân rất nhiệt tình hỏi thăm, động viên giúp đỡ Hưng ổn định chỗ ở và sinh hoạt… Tất cả những điều đó khiến Hưng có cảm giác ấm lòng, thấy mình vẫn còn được mọi người tôn trọng, yêu thương.

Những ngày đầu ở trại, Hưng được phân công vào đội khâu bóng. Chìa bàn tay vốn chỉ biết cầm bút cho tôi xem, Hưng bảo công việc khâu bóng không khó lắm, do ngay khi tiếp cận, Hưng đã làm quen với những người khâu giỏi nhất và học kỹ năng từ họ.

Hơn một năm ở trại giam, thời gian chưa phải là nhiều nhưng hình như với một người thông minh, có bản lĩnh như Lê Quang Hưng, cuộc sống lao động cải tạo đã giúp anh ta ngộ ra nhiều điều. Hưng nói với tôi sau khi vào trại một thời gian, Hưng không nghĩ đến gia đình nữa vì nghĩ nhiều sẽ làm mình gục ngã. Quan trọng là phải bản lĩnh, không dao động để tránh những sai lầm tiếp theo.

(Theo Công an nhân dân)

Rơi nước mắt trước cảnh học sinh bơi qua sông đến trường

Quảng Bình:

(Dân trí) - Hàng chục học sinh ngày hai buổi bơi qua sông đến trường. Để áo quần và sách vở không bị ướt, các em chuẩn bị sẵn một bao nilon lớn, cho quần áo và cặp sách vào, buộc kín lại. Qua đến bờ sông bên kia, các em lại lấy quần áo ra mặc vào...
Nhận được thông tin từ nhiều giáo viên ở xã Trọng Hóa, huyện Minh Hóa, Quảng Bình về thực trạng học sinh bản ông Tú, bản Ka Oóc đi học phải bơi qua sông, chúng tôi đã vượt quãng đường hàng trăm km để có mặt tại khe Rào (thượng nguồn sông Gianh), tận mắt chứng kiến cảnh tượng buồn rơi nước mắt: Hàng chục học sinh, giáo viên phải bơi qua sông đến trường Tiểu học Hưng (xã Trọng Hoá, huyện Minh Hoá). Để áo quần và sách vở không bị ướt, các em chuẩn bị sẵn một bao nilon lớn, cho quần áo và cặp sách vào bao, buộc kín lại. Qua đến bờ sông bên kia, các em lại lấy quần áo ra mặc vào.
Học sinh bản ông Tú, bản Ka Oóc, bản Hưng, xã Trọng Hoá, huyện Minh Hoá, bơi qua dòng sông chảy xiết đến trường
Hôm chúng tôi đến, sau cơn mưa rừng hôm trước, nước khe Rào còn sâu và chảy xiết. Qua một bãi đá bồi sau những trận lũ chừng 20m, 15 học sinh từ lớp 1 đến lớp 5 người đen nhẻm, cởi hết quần áo, cho cùng toàn bộ sách vở cho vào một túi ni-long rồi thổi căng lên, hì hục bơi qua đoạn sông dài khoảng 15m. Những chiếc túi đó, ngoài tác dụng giữ khô quần áo, sách vở còn như một cái phao giúp các em qua sông.
Em Hồ Không (học sinh lớp 5A, trường Tiểu học Hưng) cho biết: “Nước chỗ này sâu và chảy xiết nên chúng cháu sợ lắm. Nhưng vì muốn đến trường học cái chữ để mong sau này có cái nghề cho đỡ khổ nên phải liều mình bơi qua sông thôi”. 

Một học sinh giơ cao cặp sách lên đầu, hì hục bơi qua sông
Được biết gần một năm trước, gần bản Hưng có một chiếc thuyền độc mộc chở khách qua sông nhưng không đáp ứng đủ nhu cầu nên nhiều người vẫn phải chọn cách bơi qua sông. Nhưng trận lũ lịch sử cuối năm ngoái đã cuốn trôi mất con thuyền này.
Chị Hồ Thị Thanh - một người dân sống lâu năm ở đây - cho biết: Trên con sông này đã có nhiều người bị nước cuốn trôi, nhưng may mắn chưa ai mất mạng.
Mùa lũ năm 2009, cô Cao Thị Thức - giáo viên Trường Mầm non Trọng Hóa - cùng một giáo viên khác qua bản ông Tú dạy học trên con đò nhỏ; ra giữa dòng gặp nước xoáy làm lật đò. Cô giáo kia biết bơi nên bơi được vào bờ; còn cô Thức bị nước cuốn trôi gần 200m; rất may sau đó đã được một người dân cứu sống.
Trường hợp gần đây nhất là ông Hồ Nhâm ở bản ông Tú; trong khi bơi qua sông đã bị chuột rút, nước cuốn trôi nhưng cũng may mắn có người đến cứu giúp kịp thời.

Để có con chữ, các em nhiều khi phải đổi lấy cả tính mạng
Gặp chúng tôi bên dòng sông Danh, thầy Đinh Thanh Tùng - giáo viên trường Tiểu học Hưng - cho biết: “Việc học sinh bản ông Tú bơi qua bản Hưng để học lấy con chữ đã diễn ra khá lâu nay. Học sinh ở đây khó khăn lắm. Để có con chữ các em nhiều khi phải đổi lấy cả tính mạng”.
Thầy Đinh Thiêm - Hiệu trưởng trường Tiểu học Hưng - bày tỏ niềm lo lắng: “Thấy học sinh bơi qua sông đến trường học chữ nhà trường cũng bất an lắm. Dù nhà trường đã phối hợp với phụ huynh cùng giáo viên các lớp trực ban theo dõi mỗi khi học sinh qua sông đến lớp hoặc về nhà nhưng vẫn thấy không an tâm”.
Thầy Thiêm cho biết thêm, mùa mưa về nước khe Rào dâng lên rất nhanh và chảy mạnh nên học sinh phải nghỉ học dài ngày. Trung bình mỗi năm, học sinh bản ông Tú phải nghỉ học ít nhất 1 tháng do mưa lũ. Chính vì thế nên ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng dạy và học.

Sau khi bơi qua dòng nước “tử thần” các em lại chỉnh tề trang phục để tới trường
Trao đổi với PV Dân trí ông Hồ Phin - Bí thư Đảng ủy xã Trọng Hóa cho biết: “Không riêng bản ông Tú mà bên trong còn có bản Ka Oóc mọi hoạt động đi lại cũng đều phải bơi qua sông. Để xây dựng cầu phải cần một khoản kinh phí rất lớn trong khi kinh tế xã lại đang còn rất khó khăn. Vừa rồi đã có một đoàn về tiến hành kiểm tra khảo sát nhưng nghe bảo với nguồn kinh phí 5 tỉ đồng là chưa đủ để xây dựng một cái cầu. Hiện chúng tôi đang mong các cấp ban ngành quan tâm hơn nữa để các em học sinh, giáo viên và người dân bản ông Tú, bản Hưng, bản Ka Oóc, xã Trọng Hoá sớm có một cây cầu nhằm thuận tiện và an toàn cho việc đi lại”.
Đặng Tài

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

18 bí kíp tạo một quảng cáo Facebook hiệu quả

Trừ phi bạn có một số lượng fan đông đảo hoặc một hệ thống gửi thư tin tức để phát triển trang của mình, còn không thì cách tốt nhất vẫn là dùng quảng cáo trên Facebook cùng với chương trình khuyến mãi (ví dụ: một cuộc thi hoặc một chương trình tặng phiếu giảm giá).
Thực ra, cách đầu tiên để người dùng Facebook tìm ra các fan page là qua quảng cáo Facebook, do đó chuyện bạn có biết cách quản lý các quảng cáo trên Facebook của mình thế nào cho hiệu quả hay không là cực kì quan trọng. Những thứ đơn giản như hình ảnh bạn chọn, tiêu đề bạn sử dụng đều có thể ảnh hưởng đến tương lai thành công hoặc thất bại của việc quảng cáo. Chúng tôi xin gửi đến các bạn một số những lời khuyên thực tế, dễ thực hiện và cực kỳ hiệu quả để giúp bạn tối đa hóa hiệu suất cho các quảng cáo Facebook của mình.

Phần 1: Hình ảnh

1.
Nên để hình quảng cáo là hình người, cận mặt và mắt thì sẽ thu hút được nhiều sự quan tâm hơn. Nói một cách hoa mỹ thì cách này có nghĩa là, mang vào ảnh quảng cáo cái hồn người.
2.
Bạn nên cân nhắc khi chọn màu sắc chủ đạo cho ảnh quảng cáo, đừng quá lòe loẹt, cũng đừng quá art, chỉ cần màu sắc trong ảnh có tính tương phản với màu xanh quen thuộc của Facebook là được. Màu đủ tương phản sẽ làm cho bức ảnh nói riêng, và cả quảng cáo nói chung thu hút nhiều sự chú ý và nổi bật hơn so với những phần còn lại của trang web.
3.
Tốt nhất là nên upload ảnh nằm ngang để bảo đảm bạn đã tận dụng tối đa không gian cho phép (110×80 pixels).
4.
Khẳng định thương hiệu ngay trong hình ảnh. Bạn nên biết, mặc dù số người click vào quảng cáo của bạn không nhiều nhưng số người nhìn thấy quảng cáo của bạn thì rất nhiều. Vì thế quan trọng là bạn phải biết tối đa hóa thương hiệu của mình. Bạn có thể chọn gói quảng cáo ‘pay-per-click’ trên Facebook để quảng cáo của bạn được thật nhiều người biết đến qua mắt nhìn chứ không cần phải click, như thế chẳng phải là thương hiệu của bạn được quảng cáo miễn phí sao! Đây là một ví dụ:
5.
Hình ảnh càng lớn càng tốt, có nghĩa là bạn nên phóng to vào hình ảnh để nó được mở càng rộng ra 4 cạnh càng tốt. Ảnh nên có độ phân giải cao để khi phóng vào thì nó không mất đi độ sắc nét. Ví dụ, một hình ảnh chụp cận cảnh một gương mặt của một người chắc chắn sẽ thu hút hơn là một hình ảnh chụp toàn thân của nhiều người, bởi vì vốn dĩ bạn không thể thấy rõ chi tiết được hình được.
6.
Sau khi tạo hình ảnh xong, bạn nên đứng xa màn hình để nhìn ảnh. Nếu ở khoảng cách xa mà không thấy rõ được trong ảnh có nội dung gì, bạn nên chỉnh sửa hoặc thay đổi lại ngay để hình đủ tốt cho mẫu quảng cáo. Vì bạn biết đấy, người ta sẽ chẳng thèm để ra vài giây nheo mắt để xem ảnh đó là ảnh gì nếu nó không đủ rõ và không đủ sức thuyết phục đâu!
7.
Loại bỏ những thứ lùm xùm xung quanh nội dung chính của bức hình, thay thế chúng bằng một nền màu trắng hoặc không màu cũng được. Bạn đâu có muốn người ta bị phân tâm để khồng thấy những gì bạn muốn họ thấy, đúng không?
8. Tuy nhiên, đừng dùng hình ảnh của một người nếu nó không hợp với những gì bạn đang khuyến mãi – các quảng cáo với hình ảnh có liên quan đến những gì bạn đang khuyến mãi là sẽ là hiệu quả nhất đấy!
9. Thật sáng tạo nhé! Bạn muốn quảng cáo của mình nổi bật sô với hàng ngàn quảng cáo khác mà người dùng hằng ngày đang nhìn thấy.

Phần 2: Tiêu đề

10
Hãy đặt câu hỏi. Những người đọc câu hỏi cho chính mình cũng thường trả lời trong tiềm thức. Nếu câu hỏi của bạn đủ thuyết phục, họ sẽ muốn click để xem câu trả lời.
11. Giới hạn tiêu đề trong một dòng.
12 Hãy thử dùng những tiêu đề nào tạo phản ứng từ phía người xem, chẳng hạn như làm họ cười.

Phần 3: Lời miêu tả

13.
Đưa ra một thông điệp rõ ràng, rằng bạn đang cung cấp thứ gì và lí do gì người dùng phải quan tâm đến quảng cáo này của bạn.
14.
Đưa ra một lý do đủ hấp dẫn để người xem quyết định click vào: tham dự chương trình khuyến mãi (giao dịch, phiếu giảm giá, rút thăm trúng thưởng, cuộc thi, quà tặng) là một lý do đủ để người ta thành fan.
15.
Nếu bạn đang nhắm đến mục tiêu người dùng dựa trên sở thích và mối tâm nào đó hoặc thông tin nhân khẩu học, đừng bỏ quên những thông tin đó trong phần miêu tả. Ví dụ, người dùng mà một quảng cáo nọ nhắm tới sống ở Palo Alto, CA, sẽ tốt hơn nếu chữ “Palo Alto” hoặc “Bay Area” nằm trong lời miêu tả, khiến cho mẫu quảng cáo trông có liên quan đến người xem hơn.
16.
Nói thẳng với người xem rằng hãy bấm "like" trang của bạn — bảo họ làm chính xác những gì bạn muốn là một trong những phương pháp hiệu quả đáng ngạc nhiên để có thêm được người dùng. Ví dụ, “Mùa thu đã đến, và mùa bánh trung thu cũng đã "chín". Nhấn ‘like’ ngay nếu bạn thích bánh trung thu!”
17.
Đừng quên lời kêu gọi hành động. Thử những câu như “Nhấn vào đây!” hoặc “Vào xem!” để cho người dùng biết chính xác họ cần phải làm gì để tiếp nhận quảng cáo.
18. Đừng ra vẻ như là một công ty nào đó thật lớn mạnh. Hãy dùng từ ngữ như cách người nói với người.
Theo lp.wildfireapp.com

Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo

Không chỉ hỗ trợ người dùng gửi tin nhắn tức thời (CHAT) thông qua chương trình Yahoo! Messenger, hiện nay Yahoo còn cho phép người dùng dễ dàng tạo ra một khung chat để nhúng vào website hay blog với dịch vụ Yahoo! Messenger Pingbox. Ưu điểm của khung chat này là cho phép khách viếng thăm có thể dễ dàng chat với người quản trị web mà không cần phải đăng nhập vào tài khoản Yahoo! Messenger. Nếu bạn đã có một tài khoản Yahoo! Messenger (hoặc Yahoo! Mail), bạn có thể dễ dàng tạo ra một khung chat, chỉnh sửa lại giao diện rồi tạo ra một đoạn mã sau đó dùng đoạn mã này để dán vào vị trí mà bạn muốn đặt khung chat trên Blog hay website của mình.

Cách thực hiện đơn giản như sau :

- Đầu tiên, bạn truy cập vào địa chỉ này, sau đó nhấn chuột vào nút Tạo Pingbox.
Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo
- Nếu đây là lần đầu tiên bạn sử dụng dịch vụ Yahoo! Messenger Pingbox thì bạn sẽ thấy liên kết Quản lý Pingbox hiện ra, bạn chỉ cần nhấn vào liên kết này sau đó khai báo thông tin tài khoản Yahoo! Messenger (hoặc Yahoo! Mail) rồi nhấn nút Đăng nhập để xác nhận.
Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo
Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo
- Sau khi đăng nhập thành công vào tài khoản Yahoo!, bạn sẽ được đưa tới một cửa sổ cho phép hiệu chỉnh các thông tin của khung chat. Các thông tin này bao gồm:
Ảnh nền: cho phép bạn lựa chọn màu nền cho khung chat theo các chủ đề sẵn có như: vui, chuyên nghiệp, theo mùa, màu.
Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo
Màu chữ, cỡ chữ: cho phép bạn lựa chọn màu và kích thước cho chữ hiển thị trên khung chat.
Tên hiển thị: nhập vào tên mà bạn muốn hiển thị trên thanh tiêu đề của khung chat. Lưu ý, nếu muốn hiển thị hình đại diện đang dùng trên Yahoo! Messenger, bạn phải đánh dấu chọn vào ô Cho thấy ảnh hiển thị trên Yahoo! Messenger.
Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo
Lời chào hỏi: nhập vào nội dung mà bạn muốn hiển thị trên khung chat mỗi khi bạn trong tình trạng Online.
Tin nhắn offline: nhập vào nội dung mà bạn muốn hiển thị trên khung chat mỗi khi bạn trong tình trạng Offline.
Đánh dấu chọn vào ô Yêu cầu khách phải nhập nickname để gửi tin nhắn nếu bạn muốn khách truy cập web phải tạo ra một nick bất kỳ trước khi chat.
Lưu Pingbox dưới tên: bạn hãy đặt tên cho khung chat sắp tạo vào ô này.
Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo
Sau khi nhập xong, bạn nhấn nút Lưu để xác nhận.
- Vậy là xong, lúc này, bạn sẽ được đưa tới một trang web cung cấp đoạn mã với những thông tin mà bạn vừa thiết lập ở các bước trên, bạn có thể lựa chọn kích thước mặc định cho khung chat theo đề nghị của Yahoo! Messenger Pingbox hoặc thiết lập một kích thước khác bằng cách nhập thông số vào các ô trong mục Tùy ý. Sau cùng, nhấn nút Copy vào clipboard để sao chép đoạn mã này rồi dán vào website hay Blog của bạn.
Tạo khung chat Pingbox cho website với Yahoo